“Khứu giác cũng thính thật đấy.” Phương Tri Ý xòe tay, rồi theo sau tiểu hòa thượng bước vào trong.
Dù đã từng thấy không ít tự miếu, hắn vẫn bị nơi trước mắt làm cho kinh ngạc. Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng việc có thể dựng được ngôi miếu này đã đủ chứng tỏ đối phương có chút bản lĩnh. Phải biết, chỉ riêng việc đục mở vách núi thôi cũng đã tốn biết bao nhân lực.
“Khâm thiên giám rốt cuộc làm ăn kiểu gì, đến cả chỗ thế này mà cũng để lại.”
Lúc Phương Tri Ý còn đang lẩm bẩm, chủ trì đã chậm rãi bước ra từ đại điện. Lão liếc nhìn hắn một cái, ánh mắt lại khóa chặt vào dải vải đeo sau lưng hắn.

