Hứa Tiểu Nha không hiểu, chỉ mỉm cười nói: “Có phải đói rồi không? Ta đi nấu cơm cho các ngươi.” Nàng bước lên nắm lấy tay tiểu cẩu tử, nhưng tiểu cẩu tử lại càng sốt ruột hơn.
“Hắn không có ý đó.”
Tiếng nói đột nhiên vang lên từ góc phòng khiến Hứa Tiểu Nha giật mình. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tiểu nam hài khác đang ngồi trong góc. Cậu bé đã mất cả hai chân, muốn đi đâu cũng chỉ có thể chống hai tay mà nhích cơ thể.
“Đó là...?”

