“Cái quái gì thế này! Chết tiệt! Mắt của ta!” Phương Tri Ý chợt nhớ ra, đã rất lâu rồi ông mới lại thấy kiểu tình tiết cẩu huyết thế này.
“Đám người này ngoài yêu đương ra thì trong đầu không còn chuyện gì khác nữa sao?”
Hệ thống của Cục Xuyên Nhanh cẩn thận đáp: “Linh hồn của Phương Vân Lam nói rằng, nếu thua trong tay người khác thì nàng chấp nhận, nhưng lại thua trước một cô hồn dã quỷ không biết từ đâu chui ra, nàng thật sự không cam lòng, cho nên mới ủy thác cho người xuyên không bên chúng ta...”
Phương Tri Ý nhìn nó: “Nói vậy, kẻ xuyên không kia bây giờ chính là Phương Vân Lam?”

