"Phải đấy! Ca ca ta là đại hiệp đỉnh thiên lập địa, hạng chuột nhắt như ngươi mà cũng dám hãm hại huynh ấy sao? Nói mau, kẻ nào đứng sau sai khiến ngươi?" Giang Tuyết đứng bên cạnh lên tiếng phụ họa, "Lũ cặn bã Ma giáo các ngươi chỉ biết dùng mấy trò hạ tam lạm!"
Phương Tri Ý bật cười, trong đầu hắn lại hiện lên gương mặt của những người hàng xóm thân quen năm xưa.
"Đại hiệp? Ngươi mà cũng xứng sao? Chắc ngươi quên mất những người dân Dương Thành chết oan uổng vì các ngươi rồi nhỉ? Ma giáo ư? Các ngươi còn khốn nạn hơn cả Ma giáo!" Phương Tri Ý lộ vẻ dữ tợn.
Giang Cố Thành khẽ nhíu mày, dường như đang trầm tư, hồi lâu sau mới hừ lạnh một tiếng: "Chỉ vì một lý do nhạt nhẽo như vậy mà ngươi muốn hãm hại ta?"

