Phương Tùng Vân đã tính toán đâu ra đấy. Dù thế nào đi nữa, Phương Tri Ý cũng phải chết. Hắn tuyệt đối không cho phép vị đại ca phế vật này, kẻ đã hại hắn nếm đủ mùi đau khổ, lại có thể bình an vô sự. Quan trọng hơn, ngai vàng dưới trướng hắn lúc này chưa ngồi ấm chỗ, hắn cần một chút thủ đoạn sắt máu để chấn nhiếp những thế gia đại tộc đang rục rịch làm loạn.
Nghi Thành chính là một tấm bia ngắm không tồi.
“Phá thành, chó gà không tha!”
Đó là hoàng lệnh hắn ban xuống.

