Là một lệ quỷ gây họa một phương, Hà Ngọc Linh thực sự là cơn ác mộng đối với phàm nhân hay thậm chí là cả những đạo sĩ bình thường.
Thế nhưng khi đối mặt với những đại yêu này, nàng lại biến thành một sự tồn tại mờ nhạt, không bối cảnh, chẳng chỗ dựa.
"Đại vương, vì sao ngài không đến tìm chúng ta?" Ánh mắt Đại Hoàng rực sáng. Gã có nằm mơ cũng không ngờ bản thân còn có thể gặp lại chuyển thế của đại vương.
"Ngươi ngốc à? Ta là một phàm nhân, ta đi tìm các ngươi kiểu gì? Lấy mạng đi tìm chắc?" Phương Tri Ý càu nhàu. Ông nói không sai, thân là phàm nhân, khởi điểm vốn đã thấp hơn rất nhiều, có thể giao thiệp với những yêu vật bình thường như Tiểu Bạch đã là tốt lắm rồi, đào đâu ra cửa để kết giao với đại yêu? Lùi lại một vạn bước mà nói, ai biết đám đại yêu các ngươi trốn ở xó xỉnh nào?

