Điểm chung duy nhất của hai đội quân này chính là sự hung hãn không sợ chết, mang lại cho người ta cảm giác hệt như những cái xác biết đi.
Đáng sợ nhất là bọn chúng chẳng hề màng đến sống chết của bản thân, cũng chẳng bận tâm đến tính mạng đồng đội. Việt quân từng có ý định bắt sống tù binh, nhưng hễ bên kia có kẻ bị thương, thì hoặc là kẻ đó tự bạo, hoặc là đồng bọn bên cạnh sẽ không chút do dự rút đao kết liễu hắn. Mức độ máu lạnh này khiến cho một đội quân vốn quen dùng những thủ đoạn tàn độc như Việt quân cũng phải lạnh gáy.
Bọn chúng thậm chí không thèm bắt tù binh. Từng có một đội tân binh chạm trán nhánh quân này trên đường, kết cục là viên quân quan dẫn đầu bị giết, đầu bêu trên cây, hơn phân nửa tân binh tử trận, số còn lại... toàn bộ bị đánh gãy tứ chi.
Bọn chúng dường như thừa biết, thương binh sẽ trở thành gánh nặng cực lớn cho hậu cần của Việt quân.

