Lời của bóng người sau rèm cũng không khiến Lưu Cứ lập tức dao động.
Ngẫm lại thì cũng là chuyện bình thường. Vệ Thanh và Hoắc Khứ Bệnh đều đang ở đây, lại đều là người ủng hộ thái tử hết sức kiên định, hắn cần gì phải nhảy ra đối nghịch với Lưu Triệt vào lúc này?
Văn Cảnh nhị đế đều băng hà khi mới ngoài bốn mươi, Lưu Triệt nay chỉ mới ba mươi lăm, cái vị trí kia sớm muộn cũng sẽ thuộc về hắn. Đã vậy, hắn cần gì phải nóng vội, tự làm loạn trận tuyến?
Lưu Cứ không nói gì, như vậy đã đủ cho thấy thái độ của hắn.

