Ngũ Tử Tư tuy đã thuận lợi đặt chân tới Ngô quốc.
Nhưng ở nơi đất khách quê người, không thân không thích, muốn gặp được Ngô vương Liêu quả thật khó như lên trời. Hai bàn tay trắng, hắn chỉ đành giả làm kẻ thổi tiêu hát rong, ngồi hành khất giữa đầu đường phố chợ phồn hoa.
Hắn ngày đêm canh giữ trên con đường Ngô vương Liêu nhất định sẽ đi qua, lặng lẽ chờ đợi thời cơ.
Và thời cơ ấy chẳng bao lâu đã tới.

