Trong lòng Bạch Khởi tràn ngập nỗi thống khổ và hối hận.
Vô số ngày đêm, hắn không ngừng tự dằn vặt bản thân, vì sao thuở trước lại nhất thời hồ đồ mà tin tưởng Biển Thước, khiến cho hậu duệ của sư phụ phải lưu lạc mười mấy năm trời, bặt vô âm tín.
Đã bao lần giữa đêm khuya thanh vắng, hắn huyễn hoặc bản thân rằng mật thám của Hắc Băng đài sẽ phá cửa bước vào, mang theo tin tức đã tìm được manh mối.
Hy vọng hết lần này tới lần khác nhen nhóm, rồi lại vụt tắt.

