"Triều Dương!!"
Lý Dao đau xót kêu lên, vành mắt chợt đỏ hoe.
Hắn bước vội lên trước, ôm chầm lấy Dư Triều Dương vào lòng, đôi bàn tay to dày đầy vết chai sần không ngừng sờ nắn kiểm tra khắp người y.
Mãi đến khi chắc chắn người trước mắt không phải là ảo ảnh, hắn mới rơm rớm nước mắt buông tay, đặt hai tay lên vai y, khẽ lùi lại một bước.

