Lý Tư giữ thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti, nhưng bờ vai khẽ run rẩy đã tố cáo sự căng thẳng tột độ trong lòng hắn.
So với hắn, tên mãng phu Đường Phương Sinh kia lại tùy tiện hơn nhiều.
Hắn huých mông đẩy thẳng Dư Triều Dương ra, vớ lấy thức ăn trên kỷ án mà nhai ngấu nghiến.
Hoàn toàn chẳng coi bản thân là người ngoài.

