Màn đêm dần buông, từng chút một nuốt chửng lấy cánh đồng hoang bên ngoài thành Ứng Thiên.
Chút ồn ào náo nhiệt của ban ngày đã sớm tan biến, thay vào đó là sự tĩnh mịch bao trùm vô biên vô tận.
Trong màn đêm tăm tối, tiếng nước chảy từ xa vọng lại nghe rành rọt lạ thường.
Đường Phương Sinh đứng trước cổng thành, phía sau hắn là hai ngàn sĩ tốt tinh nhuệ vừa được tuyển chọn.

