“Trẫm hỏi ngươi lần nữa, vì sao ngươi lại nhắm vào thư đồng của Đồ Sơn Kính Từ!”
Trần Bỉnh lạnh lùng nhìn Vương Chung, ánh mắt tựa như đang nhìn một kẻ đã chết.
“Tiểu nhân...... tiểu nhân thật sự không hề nhắm vào Tiêu Mặc, tất cả...... tất cả chỉ là trùng hợp......”
Vương Chung phun ra một ngụm máu tươi.

