Thấy Dư Đóa đỏ mặt, Trần Huyền vội vàng nói: "Cô nương, ta không hề có ý mạo phạm, chỉ là muốn giải quyết ả Vương Nghiên kia mà thôi!"
"Ta biết!" Dư Đóa đáp: "Cứ làm theo lời ngươi đi. Còn việc lúc nào ra tay, đợi trời tối thêm chút nữa, xem số lượng người bên đó thế nào rồi hẵng tính!"
"Được!" Trần Huyền gật đầu.
Hai người lại tiếp tục thu mình lẻn tới, nấp vào lùm cỏ bên kia bờ sông, đối diện với đám người nọ.

