"Là Vương Khuê phái các ngươi tới, đúng không?" Trần Huyền đứng trên bờ cất tiếng hỏi.
"Tiểu tử, đừng hòng cạy miệng ta lấy được bất cứ tin tức gì. Ta sẽ không nói cho ngươi biết dù chỉ một chữ, có giỏi thì giết ta đi!" Phía dưới hố, tên thủ lĩnh gằn giọng.
"Muốn chết sao?" Trần Huyền nhàn nhạt đáp, hắn thấy đối phương lúc này đã trọng thương, căn bản không thể động đậy.
Hắn chẳng buồn để tâm tới gã nữa mà nhảy qua miệng hố, tiếp tục tiến về phía trước. Không lâu sau, hắn đã tìm thấy Dư Đóa đang nằm bất tỉnh trong bóng tối.

