"Từ ngày đầu tiên tính kế ta, ngươi nên lường trước sẽ có kết cục này!" Trần Huyền lạnh lùng nhìn Chu Hoàn.
Chu Hoàn nhìn chằm chằm Trần Huyền, rồi bỗng nhếch miệng cười gở: "Trần Huyền, kẻ khác không biết Thần Long cửu biến, nhưng ta thì biết. Ngươi vốn dĩ chỉ là một tên phế vật, đừng tưởng ta không biết vì sao ngươi lại tu luyện nhanh đến thế!"
"Trần Huyền, ta biết ngươi rất coi trọng Tướng quân phủ, nhưng ta nói cho ngươi hay, Tướng quân phủ xong đời rồi, tất cả đều sẽ xong đời!" Chu Hoàn gằn giọng, ánh mắt ghim chặt lấy Trần Huyền: "Kinh Đô sẽ không trơ mắt nhìn các ngươi lớn mạnh rồi chạm vào cấm kỵ của ba năm trước đâu. Cứ chờ đó, hiện giờ Đại Chu đã nghị hòa cùng Đại Càn. Kế tiếp, bọn họ sẽ rảnh tay dọn dẹp đám người các ngươi! Không một ai thoát được đâu!"
Nghe vậy, hai mắt Trần Huyền khẽ híp lại: "Rảnh tay dọn dẹp chúng ta? Nếu ta nhớ không lầm, Thanh bang các ngươi là chó săn của Diễn Hỷ thái hậu mà? Một kẻ như Mộc Thiền, theo lý mà nói cũng xem như một nhân vật có máu mặt, cớ sao lão lại chịu bán mạng cho thái hậu?"

