Lão nhân tiếp tục cảm thán, còn Trần Huyền ngồi một bên thì trầm ngâm suy nghĩ.
Bất luận lời lão nói là thật hay giả, cuộc đời Lục Trường Sinh dù chỉ được ghi chép lại vỏn vẹn hơn mười năm, nhưng hắn đã khiến cả thế gian phải khắc sâu tên mình. Cho dù sáu mươi năm sau, mỗi khi nhắc đến hắn, người đời vẫn tấm tắc ngợi khen!
Đây mới chính là phong thái mà một người xuyên việt nên có chứ.
Trần Huyền xoa cằm, tự nhủ: "Hy vọng tương lai... ta cũng có thể làm được đến mức độ này, văn đủ sức an bang, võ dùng một kiếm khiêu chiến thiên hạ!"

