Chạy mau!
Trương Vọng Nhạc phảng phất nhớ lại thời son trẻ của mình. Khi ấy theo sư phụ luyện võ, sư phụ thường cầm roi mây, vừa quất hắn, vừa thúc hắn chạy cho nhanh. Đó quả là một thời tuổi trẻ khôn nguôi. Hắn tuyệt không ngờ rằng, mình đường đường là Trấn phủ sứ, vậy mà lại bị một Thái Bình Hiệu Úy bảo: "Chạy đi!"
Hắn gần như theo phản xạ mà tăng tốc, chỉ vài hơi thở đã bỏ xa đám người Hứa Trùng Uyên hơn mười trượng.

