Tống Ẩn nói đến khô cả cổ, lại thấy vẻ mặt kích động và hưng phấn của Chu Sảng, còn tưởng hắn đã lĩnh ngộ được rồi, ai ngờ lại thốt ra một câu như vậy.
Mẹ kiếp, sau này ra ngoài đừng bảo là do ta dạy nhé, đúng là ngu hết chỗ nói!
"Tên nhóc nhà ngươi sao lại ngu ngốc như thế! Có cần ta nói với hoàng thượng một tiếng, đừng ban phong địa cho ngươi nữa không, thật là mất mặt."
Tống Ẩn bực dọc lườm Chu Sảng một cái. Hắn đã giải thích cặn kẽ đến thế rồi, vậy mà tên này vẫn cứ nửa hiểu nửa không.

