Các võ tướng Hoài Tây ai nấy đều dày dạn sa trường, trong việc bày binh bố trận toàn là những tay lão luyện.
Tuy rằng ngày thường bọn họ cậy vào chiến tích năm xưa mà kiêu ngạo, ngang ngược.
Nhưng ngay cả Chu Nguyên Chương cũng phải thừa nhận, năng lực đánh trận của bọn họ quả thực xuất sắc.
Nhìn dáng vẻ hưng phấn của đám võ tướng, Lam Ngọc lúc này cũng cười lớn đầy ngạo mạn, coi trời bằng vung.

