Logo
Chương 77: Chu Đệ khoe khoang! Dẫn theo Chu Nguyên Chương đi tiễu phỉ!

“Phụ hoàng, mẫu hậu!”

Chu Đệ kích động gọi lớn.

Nhưng hắn vừa bước tới gần, Chu Nguyên Chương đã chụp ngay lấy tai hắn, kéo mạnh.

“Thằng nhóc thối.”

“Trong mắt ngươi còn có phụ hoàng là ta hay không?”

“Mặt mũi của ta đều bị ngươi làm mất sạch rồi.”

Chu Đệ đau đến nhe răng trợn mắt, kêu oai oái, “Đau, đau quá!”

Chu Nguyên Chương nhấc chân đạp cho hắn một cước, “Ngươi còn biết đau sao?”

“Cánh cứng rồi phải không? Lại dám mãi quan?”

“Hôm nay lão tử mà không đánh chết ngươi.”

Nghe giọng điệu ấy là làm thật, Chu Đệ lập tức sợ đến tái mặt, khéo léo thoát thân rồi co giò bỏ chạy.

Chu Nguyên Chương đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa muốn đánh.

Chu Đệ vừa chạy vừa gào lên, “Cha, nghe ta giải thích đã!”

“Nương, mau khuyên cha giúp ta!”

Mã hoàng hậu lúc này mới hoàn hồn, vội bước lên can ngăn Chu Nguyên Chương.

Từ Đạt cũng vội vàng chặn lại.

“Bệ hạ, trước mắt bao người đang nhìn, nếu muốn dạy dỗ tứ hoàng tử thì cũng nên để sau hẵng mắng.”

“Tứ hoàng tử dù sao cũng là thống lĩnh quân đội, không thể để hắn mất mặt được!”

Từ Đạt hạ giọng khuyên nhủ.

Lúc này,

Chu Nguyên Chương sa sầm mặt, liếc nhìn đám phủ binh đứng cách đó chừng mười trượng.

Hắn đương nhiên hiểu rõ, trước mặt binh sĩ tuyệt đối không thể khiến một vị thống lĩnh mất hết thể diện.

“Hừ!”

Chu Nguyên Chương hừ lạnh, “Thằng nhóc thối, lát nữa rồi tính sổ với ngươi.”

Chu Đệ chết hụt một phen, còn chưa kịp thở phào thì đã nghe Chu Nguyên Chương hỏi:

“Ngươi dẫn đám binh này đi đâu?”

Chu Đệ lúc này mới sực tỉnh.

Vẫn còn chính sự cần làm.

Hắn biết, nếu không giải thích cho rõ thì hôm nay đừng mong rời đi.

Nhưng nghĩ kỹ lại,

việc hắn làm cũng đâu phải chuyện gì không thể đưa ra ánh sáng.

Hắn mở miệng đáp, “Ta dẫn binh đi tiễu phỉ.”

Vừa nói, hắn vừa vỗ ngực, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

“Ngay cả Tống đại nhân cũng đã thừa nhận ta là người đứng đầu việc tiễu phỉ ở Phúc Châu.”

“Dưới sự cố gắng của ta, việc tiễu phỉ hiện giờ đã từ địa giới Phúc Châu lan dần ra bên ngoài.”

Chu Nguyên Chương chẳng buồn để tâm, liếc hắn một cái, “Biết tiễu phỉ thì đã sao? Có phải ra chiến trường đâu.”

“Ngươi đắc ý cái gì?”

Thấy vẻ khinh thường của Chu Nguyên Chương, Chu Đệ lập tức không phục.

“Cha, lời này của người nông cạn quá rồi.”

“Người không biết chứ, tiễu phỉ còn có tính thử thách hơn đánh trận nhiều.”

Chu Đệ cười hề hề.

Tống Ẩn đã cho phép hắn mang theo hỏa pháo đi tiễu phỉ.

Hỏa pháo một khi nổ tung thì uy lực vô cùng kinh người.

Cảnh tượng ấy chắc chắn còn kích thích hơn cả chiến trường.

Mã hoàng hậu vui vẻ nhìn Chu Đệ, “Bây giờ đãi ngộ của ngươi thế nào?”

Nhắc tới đãi ngộ,

Chu Đệ lập tức hưng phấn đến mức nheo cả mắt lại.

“Nương, đãi ngộ tiễu phỉ của ta cao lắm.”

“Đám thổ phỉ do ta bắt được, quan phủ sẽ sắp xếp đưa đi lao động cải tạo.”

“Đến lúc đó, quan phủ sẽ phát bạc cho ta.”

“Nhưng khoản lời lớn nhất vẫn là tang khoản thu được khi tiễu phỉ, ta và quan phủ chia đôi.”

Nói đến đây, vẻ đắc ý trên mặt Chu Đệ muốn giấu cũng không giấu nổi.

“Cha nương đoán thử xem, bạc do ta tiễu phỉ kiếm được đã tích cóp tới bao nhiêu rồi?”

Không đợi ai trả lời, hắn đã nôn nóng khoe ngay, “Sắp tới sáu mươi vạn lạng rồi!”

“Không ngờ đúng không? Tiễu phỉ mà lời lớn đến thế đấy.”Chu Đệ vô cùng cảm khái: “Ta ở đây thống lĩnh binh mã tiễu phỉ, đến cả rời đi cũng không nỡ.”

Mọi người nghe vậy đều trợn mắt há mồm.

Đãi ngộ của Chu Đệ quả thật quá cao.

Nhất là Chu Nguyên Chương.

Thấy Chu Đệ làm nên chút thành tựu, trong lòng hắn bỗng dâng lên cảm giác bất lực khó nói thành lời.

Hắn đưa Chu Đệ đến Phúc Châu là để lịch luyện.

Nào ngờ bây giờ...

Lại thành ra đến đây hưởng phúc.

Chỉ có điều,

chuyện Chu Đệ tiễu phỉ, Chu Nguyên Chương vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

“Thằng nhóc ngươi thật sự lợi hại đến thế sao? Tiễu phỉ mà cũng kiếm được sáu mươi vạn lạng?”

“Còn đám binh lính này nữa, bọn chúng phục ngươi vì ngươi làm quan, hay là thật lòng phục ngươi?”

Trên mặt Chu Nguyên Chương hiện rõ vẻ hoài nghi.

Sau đó, hắn nói ra nguyên do.

“Độ khó của việc tiễu phỉ, ta hiểu rất rõ.”

“Đám thổ phỉ tên nào tên nấy cũng láu cá như khỉ, chỗ ẩn thân của chúng lại cực kỳ kín kẽ.”

“Dù có tìm được ổ phỉ, muốn phá được sơn trại cũng chẳng phải chuyện dễ.”

Từ Đạt cũng gật đầu tán thành.

“Không sai.”

“Đánh sơn trại chẳng khác nào công thành, nào có dễ dàng gì.”

“Nếu kẻ cầm đầu trong trại còn gian xảo thêm chút nữa, vậy càng khó bội phần.”

Từ Đạt cũng cho là như vậy. Tấn công sơn trại không chỉ cần tinh binh mãnh tướng, mà còn phải đấu trí đấu dũng với phỉ thủ.

Nào có hời hợt như lời Chu Đệ nói.

Chu Đệ nghe vậy thì nổi giận.

“Có phải hai người thấy ta còn trẻ, nên không tin ta có thể dẫn binh tiễu phỉ hay không?”

Chu Nguyên Chương và Từ Đạt im lặng không đáp.

Chu Đệ gật đầu: “Nếu hai người đã không tin...”

“Vậy thì được, hai người có dám đi cùng ta một chuyến tiễu phỉ hay không?”

Lời đề nghị này vừa thốt ra,

Chu Nguyên Chương và Từ Đạt đều lập tức hứng thú.

“Có gì mà không dám?”

“Thằng nhóc ngươi mạnh miệng như vậy, lát nữa đừng có mất mặt là được.”

Chu Nguyên Chương cười nhạt.

Từ Đạt vẫn im lặng, đưa mắt nhìn đám phủ binh trông rất ra dáng, trong lòng đã có tính toán.

Vừa rồi hắn đã tận mắt lĩnh giáo thực lực của phủ binh.

Nếu Chu Đệ tiễu phỉ thất bại,

vậy thì chỉ cần hắn thống lĩnh đám phủ binh này, bảo vệ an toàn cho mọi người cũng không thành vấn đề.

Thế là việc này cứ vậy mà vui vẻ quyết định.

Chu Đệ dẫn theo phủ binh, thẳng tiến tới mục tiêu.

Nửa canh giờ sau, có tiêu binh đến bẩm báo: “Chu thống lĩnh, sơn trại của đám sơn phỉ đã ở cách đây chưa đầy một dặm.”

Chu Đệ gật đầu, vung tay đầy tự tin: “Tiến công.”

Lời vừa dứt, đám phủ binh đã qua huấn luyện lập tức nhanh chóng áp tới.

Chu Nguyên Chương và Từ Đạt cùng lắc đầu.

Những lão tướng như bọn hắn còn không dám tùy tiện chính diện tấn công đám thổ phỉ như vậy.

Chỉ sợ kinh động đối phương, đánh rắn động cỏ.

Đúng lúc cả hai đều cảm thấy Chu Đệ quá mức non nớt,

đột nhiên,

một khẩu hỏa pháo đặt trên pháo đài lọt vào tầm mắt.

Nòng pháo đen kịt đang chĩa thẳng vào cổng lớn sơn trại.

Ầm!

Giữa tiếng nổ long trời lở đất, một viên đạn pháo lóe lên tia lửa đỏ rực, xé gió lao đi.

Ngay sau đó,

mặt đất chấn động dữ dội như vừa xảy ra địa long xoay mình.

Chu Nguyên Chương cùng mọi người đều loạng choạng.

Đến khi hoàn hồn lại, tất cả đều chết lặng tại chỗ.

Chỉ thấy trên bức tường đá của sơn trại đã xuất hiện một lỗ thủng lớn, đủ cho bốn năm người cùng lúc ra vào.

Mấy người Chu Nguyên Chương đứng ngây ra như tượng gỗ.

Đây là thủ đoạn gì vậy?

Chu Đệ và đám phủ binh thì đã sớm quen với cảnh ấy.

Chu Đệ phất tay quát lớn: “Tiến công!”

“Đừng để phỉ thủ chạy thoát!”

Trong chớp mắt,

đám phủ binh bày trận ngay ngắn, đội thuẫn binh mở đường phía trước, pháo binh và cung tiễn binh theo sát phía sau.

Bên trong sơn trại, đám thổ phỉ vung đủ loại binh khí, gào thét xông giết ra ngoài.Sơn phỉ còn chưa kịp áp sát phủ binh đã bị hỏa pháo oanh cho văng tung tóe.

Dưới sự yểm hộ của đội thuẫn binh mở đường, phủ binh thẳng tiến vào ổ thổ phỉ, từ đầu đến cuối không một ai bị thương.

Điều khiến người ta chấn động hơn là,

lúc này thắng bại đã định, vậy mà trong đám phủ binh không có lấy một người lộ ra vẻ mừng rỡ.

Ánh mắt bọn họ vẫn kiên định, lạnh tĩnh, dường như đã sớm quen với cảnh này.

Chu Nguyên Chương và Từ Đạt nhìn nhau một cái.

Cả hai đồng thời hít ngược một hơi khí lạnh.

Điều đó có nghĩa là gì?

Chỉ có một lời giải thích duy nhất.

Đó là những phủ binh này đã quá quen thuộc với những trận chiến như thế.

Chu Đệ quả thật không hề khoác lác.

Có hỏa pháo sắc bén, lại thêm một đội quân tinh nhuệ như vậy,

tiễu phỉ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

Một lúc lâu sau,

đáy mắt Chu Nguyên Chương lóe lên tinh quang, hắn quay sang hỏi Từ Đạt bên cạnh: “Ngươi nhiều năm hành quân bày trận, từng thống lĩnh không ít binh mã.”

“Đám phủ binh trước mắt này, theo ngươi thì thế nào?”

Từ Đạt vô cùng kích động, trong lòng chấn động khó yên: “Mạnh!”

“Quá mạnh.”

“Thậm chí còn mạnh hơn cả Thần Cơ doanh, bởi vì quân kỷ của bọn chúng nghiêm ngặt đến đáng sợ.”