Chu Đệ không ngờ rằng sau khi tiến quân vào Triều Tiên lại có lúc cần dùng đến tiếng Triều Tiên, may mà Tống Ẩn đã chuẩn bị từ sớm.
Nếu không, lúc truyền lời lại chẳng có lấy một người Đại Minh nào, toàn phải dựa vào người Mông Cổ, thế chẳng phải làm mất hết mặt mũi Đại Minh sao?
Biết mình phải truyền lời cho người Triều Tiên, mười sĩ tử được gọi tới lập tức gật đầu tuân lệnh.
Về phần năm người Mông Cổ kia, bọn họ vì nhiều lý do khác nhau mà bỏ trốn khỏi Mông Cổ quốc, đành phải nương tựa vào Đại Minh triều, đương nhiên cũng không có ý kiến gì.

