Các thương nhân ở Kinh Sư lại dùng khứu giác nhạy bén nhất của mình, đánh hơi được mùi vị độc nhất trong chiến tranh, thứ mùi pha lẫn giữa máu tanh và hoàng kim.
“Nhanh! Mau đi! Thu mua hết tất cả dầu trẩu trên thị trường về cho lão tử! Bất kể bao nhiêu tiền, thu hết!”
“Còn có vải bố! Dược liệu! Đồ sắt! Phàm là những thứ có liên quan đến chiến tranh, đều thu hết cho ta!”
“Nhanh! Giá cả mỗi ngày một khác! Chậm một bước là chỉ có nước húp canh!”

