“Là thích khách. Cuối cùng hắn tự tận, chỉ để lại khúc nhạc này. Sau khi hắn chết, ta tìm thấy nó trên người hắn.” Doanh Tử An giải thích.
Sắc mặt Doanh Chính dịu lại: “Ai, có lẽ quả nhân và hạng nhân tài như vậy thật sự vô duyên.”
Doanh Chính không khỏi than ngắn thở dài, vì không thể gặp được một vị nhạc sư như thế mà trong lòng buồn bã.
Tiếp đó, hai người vừa đánh cờ, vừa thỉnh thoảng nhắm mắt thưởng thức âm điệu kim qua thiết mã trong khúc nhạc.

