Vệ Trang hít sâu một hơi.
“Phản bội là gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một lựa chọn trên đường đời mà thôi.” Giọng Vệ Trang trầm thấp, ra vẻ cao thâm vô cùng.
Quân hầu cũng nhíu mày: “Chết đến nơi rồi mà vẫn dám ngông cuồng đến thế.”
Hàn mang trong mắt Vệ Trang lóe lên.

