“Đáng tiếc, nếu khoa cử được mở sớm hơn một năm, Tiêu Hà ta chỉ cần có cơ hội dâng vài lời hiến kế, há lại để một vạn thiết kỵ kia rời khỏi Hàm Dương.” Tiêu Hà tiếc nuối lắc đầu.
“Tiêu Hà, ngươi túc trí đa mưu, nhất định biết cách phá cục.” Một người vội nói.
“Chỉ có một cách.” Tiêu Hà gõ nhẹ lên mặt bàn.
Hít!

