Trần Miểu và Cát Phong trò chuyện rất lâu. Cát Phong cũng dần không còn câu nệ như ban đầu, nhưng Trần Miểu vẫn cảm nhận được quan hệ giữa hai người đã không thể trở lại như trước, cái kiểu tùy ý, tự nhiên thuở ban đầu nữa.
Lên giường xong, Trần Miểu không làm gì khác, chỉ lặng lẽ khuếch tán cảm tri ra ngoài, “nhìn” sang căn phòng bên cạnh của Chu Thắng. Nếu hắn đoán không lầm, đêm nay hẳn sẽ có chuyện xảy ra.
Cứ thế, Trần Miểu chờ mãi đến khoảng hai giờ sáng. Cuối cùng, hắn “thấy” hai bóng người đi tới trước cửa phòng Chu Thắng. Cả hai dùng dụng cụ cạy then cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra rồi lẻn vào trong.
Hai người đi đến trước giường Chu Thắng, đứng lại.

