Sau khi tách khỏi Kỳ Ninh, cả người Tạ Tùng Đức rơi vào trạng thái cực kỳ căng thẳng.
Hắn đầy cảnh giác nhìn khắp xung quanh. Rõ ràng không có bất kỳ tiếng động nào, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà liếc nhìn về một hướng, dường như ở đó đang có thứ gì đó chằm chằm nhìn mình.
Bất kể chạy đến đâu, hắn cũng cảm nhận được ánh mắt dõi theo khiến người ta phải rợn tóc gáy kia.
Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy an ủi là hắn đã thuộc nằm lòng cấu trúc của cả tẩy dục trung tâm này.

