Khoảnh khắc nhìn thấy trái tim Trần Dã bị đâm xuyên, cả người Hạ Lộc như bị một chiếc búa tạ nện trúng.
Mới mấy ngày trước cô vẫn chỉ là một người bình thường, mà đã là người bình thường thì làm sao hiểu nổi siêu phàm giả rốt cuộc là sự tồn tại thế nào.
Thế nên, trong mắt một kẻ chưa kịp thích ứng với thân phận mới như Hạ Lộc, tim bị đâm xuyên thế kia thì chẳng phải là chết chắc rồi sao.
Chỉ trong chớp mắt, hai chân cô đã bủn rủn.

