“Khốn kiếp, khốn kiếp…”
Trong căn phòng giam kín đáo này, đại thủ lĩnh như một con bò tót nổi điên, xé nát bươm mọi thứ trong tầm mắt.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, mọi âm thanh phát ra từ đây vừa lọt ra khỏi cửa phòng giam đã tan biến không một tiếng động.
Thậm chí nhìn từ ngoài vào, người ta cũng chỉ thấy đây là một căn phòng giam bình thường đến không thể bình thường hơn, chẳng có chút gì khác biệt so với mấy phòng bên cạnh.

