Đoàn xe vẫn đang chật vật tiến về phía trước.
Cách đó không xa là những điều kỳ dị không thể diễn tả bằng lời. Bốn phía đoàn xe, từ trước ra sau, trái phải đều là những nấm mồ nhấp nhô. Ngay cả dưới chân, nơi bánh xe nghiến qua cũng toàn là mồ mả.
Giữa những nấm mồ ấy, đâu đâu cũng thấy những bóng hình thối rữa nồng nặc mùi tanh đất. Chúng đứng chi chít, bóng đen chồng lên bóng đen. Đoàn xe cứ thế luồn lách qua Biển Mồ Mả Hỗn Loạn, xuyên qua đám bóng hình thối rữa kia mà đi.
Bỗng một tiếng hét thất thanh vang lên.

