Ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều hơi dao động, trong lòng mỗi người đang nghĩ gì chỉ có tự họ biết.
Ngay cả ánh mắt của Giang Nhu cũng trở nên đầy ẩn ý.
Lại Bạch Vy nhất thời cũng im lặng nhìn chằm chằm xuống nền gạch dưới chân, như thể ở đó có thứ gì cô rất muốn nhìn thấy.
Giọng Trần Dã lạnh hẳn xuống: “Chuyện nghe được hôm nay ở đây, không ai được phép nói ra ngoài. Nếu không thì đừng trách tôi không nể mặt!”

