Phì Hoa đang gặm miếng sa-kê-ma hết hạn từ đời nào, tuy chẳng thể nào so với sa-kê-ma còn hạn, nhưng ít ra vẫn ngon hơn đám đồ sền sệt kia nhiều.
Miếng sa-kê-ma này đã dùng Hồi Xuân Phù rồi, nhưng cái vị này... vẫn thật sự khó tả.
Nhớ lại những ngày nghỉ trước đây, nằm dài trên sofa, xung quanh toàn là đồ ăn vặt, Phì Hoa lại thấy buồn từ tận đáy lòng.
"Ầm ầm!

