“Haiz… chán thật, chán chết đi được!”
“Haiz
Giang đại ma đầu ngồi vắt vẻo bên mép thiên đài, đôi chân dài miên man cứ thế đung đưa trên không. Đôi giày cao gót trong suốt bị mấy đầu ngón chân sơn đỏ móc hờ hững.
Trên mặt cô là vẻ chán đến chẳng buồn che giấu.

