Giữa sân, có người muốn đi lên nhặt xác Lư Kiệt, nhưng màn sương máu vừa nổ tung lúc nãy thật sự khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.
Đúng lúc đó, một bóng người chậm rãi bước ra khỏi đám đông.
Mái tóc rối bù, cặp kính dán băng keo ở sống mũi, cộng với cái vẻ hiền lành của một người tốt bụng, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay đó là ai.
Trên băng tay màu đen đeo ở cánh tay hắn có viết: “Mười một · Đội trưởng”

