“Tiểu Cương à.”
Liễu Nhị Long nhìn Ngọc Tiểu Cương tóc bạc phơ, nói năng hở gió, muốn ôm y vào lòng, nhưng đã tự trấn an mấy lần mà vẫn không sao xuống tay nổi.
Tiểu Cương lúc này già quá rồi chăng? Trông y còn già hơn cả Ngọc La Miện, người cha ruột mà nàng không muốn thừa nhận.
“Ngươi...”

