Bọn chúng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo dán chặt vào Xích Viêm Chiêu, tựa như đang nhìn một con mồi.
“Hừ... Xích Dương đã chết, nghiệt chủng nhà ngươi cũng muốn học hắn lấy một địch ba sao?”
“Trận chiến năm xưa của Xích Dương quả thực kinh thế, liên tiếp trảm sát hai vị Ma Đế của tộc ta, ngay cả Huyền Ngục đại nhân cũng trọng thương tháo chạy... Đáng tiếc, kết cục của hắn chẳng phải vẫn là chết trong tay tộc ta sao?”
“Đến cả phụ thân ngươi cũng chết bởi tộc ta, một tên nhãi con Nhân tộc như ngươi thì dấy lên được sóng gió gì?”

