Phó Tông Thần sửa lại: “Là sáu năm.”
Hắn thu lại vẻ mặt, thờ ơ nói: “Ngươi vẫn vậy, nói năng cứ úp úp mở mở. Bái Cương thân vương có chỉ thị gì, cứ nói thẳng ra đi.”
Tắc Nhân lắc đầu: “Lúc chúng ta rời đi, Bái Cương thân vương đã nói, hai bên không còn nợ nần.”
“Đã không còn nợ nần, cớ sao lại có chỉ thị?”

