Đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện bản thân vẫn đang ở trong đại điện. Điểm khác biệt là lúc này trong điện tràn ngập ánh sáng ôn hòa, hoàn toàn trái ngược với cảm giác âm u quỷ dị ban nãy.
"Đây là..."
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên đỉnh đại điện có một viên bảo châu khổng lồ đang lơ lửng, tựa như vầng trăng sáng.
Trong lòng Tần Thiên khẽ động, cứ có cảm giác viên bảo châu này mang nét tương đồng với vầng trăng sáng trên bầu trời bên ngoài.

