Chỉ mất một lúc, Phương Thư Văn đã tới khu mộ tổ Khâu gia.
Vượt qua vòng "phong tỏa" ngoại vi của đệ tử Khâu gia, hắn liếc nhìn phần mộ của Khâu Thành Võ, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
"Khâu gia làm chuyện này cũng thật thiếu tự nhiên... Mộ của cha ruột bị người ta đào lên mà chẳng buồn lấp lại.
"Để một cái lỗ hổng to chềnh ềnh ra đây, há chẳng phải đang bảo người khác mau vào đi sao?

