Chỉ nghe rào rào một tiếng, trên đường ngoại trừ một nhóm người vừa mới tới, tuyệt đại đa số những kẻ sống lâu năm ở bến tàu vừa nghe đến ba chữ "Thiên Ưng bang" liền tự động dạt hết sang hai bên.
Động tác đều tăm tắp, tựa như đã chuẩn bị sẵn từ trước vậy.
Thậm chí có người còn lộ ra ánh mắt "quả nhiên là vậy"...
Bọn họ nhìn về phía vị công tử đang dắt ngựa kia với vẻ thương hại.

