Logo
Chương 119: Kính đã lâu, kính đã lâu (2)

Trần Ngôn sa sầm mặt, hỏi một hán tử đứng cạnh bên:

“Rốt cuộc là chuyện gì? Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cưỡng đoạt dân nữ sao?”

Hán tử kia giật nảy mình. Thấy Trần Ngôn mang vẻ mặt khổ đại cừu thâm, gã lại cảm thấy y trông còn đáng thương hơn cả cô nương đang bị cướp kia. Gã rụt cổ nhìn quanh một vòng, thấy không ai để ý tới mình, lúc ấy mới hạ giọng nói:

“Các vị là người ngoài tới à? Haizz, thật khiến người ta chê cười... Hàn đại công tử đã để mắt tới Đinh Hương nha đầu. Haizz... cũng là nha đầu này số khổ, e rằng chẳng qua nổi mấy ngày nữa là mất mạng.”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng