Sau khi được giải thoát, Từ Thụ Tâm trước tiên nhìn Phương Thư Văn bằng ánh mắt cảm kích, rồi lập tức ba chân bốn cẳng chạy tới trước mặt hắc diện thỏ, vươn tay giật phăng chiếc mặt nạ của nàng.
Trước mắt hắn liền hiện ra một nữ tử dung mạo khá lanh lợi, sắc mặt trắng bệch, đang nhìn mình.
Từ Thụ Tâm không vì dung mạo của nàng mà dịu đi nửa phần, chỉ nghiến răng hỏi:
“Tiểu Đinh Hương thật đâu rồi?”

