Logo
Chương 142: Đương nhiên là đi giết người! (1)

Lão giả chẳng buồn để tâm đến lời Phương Thư Văn, ánh mắt hung dữ, thấp thoáng ánh đỏ âm u.

Xương cốt toàn thân lão không ngừng phát ra tiếng răng rắc.

Chợt thấy lão bật người lao tới, năm ngón tay như đao, chộp thẳng vào yết hầu Phương Thư Văn.

Nhưng ngay lúc chỉ còn cách yết hầu hắn chưa tới ba tấc, thế công ấy bỗng khựng lại.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng