Nhìn Phương Thư Văn thuần thục đeo đôi găng tay da hươu vào, khóe miệng Trần Ngôn và Lâm Phàm đều khẽ giật giật.
Nhất là Lâm Phàm.
Xét từ đủ kiểu hành sự trước nay của Phương Thư Văn, tên này đúng là gan lớn bằng trời, hơn nữa võ công cũng thật sự cao cường.
Bởi vậy, hắn vô thức cho rằng Phương Thư Văn hẳn là hạng người không coi ai ra gì, làm việc chẳng hề kiêng dè, dưới gầm trời này không có thứ gì khiến hắn phải e sợ.

