Mặt đường phủ một lớp tuyết mỏng, bị vó ngựa giày xéo hết lượt này đến lượt khác, đã trở nên lầy lội vô cùng.
Người ngồi trên lưng ngựa vừa chán ghét đám bùn đất bắn lên ống quần lúc phi ngựa lao nhanh, vừa lớn tiếng hỏi bạn đồng hành bên cạnh:
“An Nhạc thành bây giờ người đông nghịt, chúng ta cho dù có tới đó, chỉ sợ cũng chẳng thu hoạch được gì, vì sao còn phải qua đó?”
“Không có cơ hội thì muốn liều cũng chẳng có chỗ mà liều.

