“Ta ta ta... ta còn chưa... các ngươi bỏ quên ta rồi!”
Chỉ tiếc tốc độ của Phương Đại Bảo quá nhanh, hắn căn bản không đuổi kịp, mà tâm trí Phương Thư Văn lúc này cũng đều đặt cả vào mối ân oán năm xưa.
Nếu khi ấy hắn không chọn rời đi, mà ở lại bên cạnh Phương Thư Văn, có lẽ cũng sẽ không bị bỏ quên như thế.
Đáng tiếc... giờ có nói gì cũng đã muộn.

