“Được rồi, tới Thánh Nữ Giáo, ngươi phải chăm chỉ tu luyện Lưu Ly Thánh Tâm Kinh. Sau này nếu còn hữu duyên, ngươi và ta ắt sẽ gặp lại.”
Long Thanh Chi khẽ cắn môi, chợt lên tiếng:
“Phương đại ca, huynh có thể... có thể... ôm ta một chút không?”
Phương Thư Văn thoáng ngẩn người. Nhìn đôi mắt của cô nương trước mặt, cuối cùng hắn vẫn khẽ thở dài.

