Phương Thư Văn chợt cảm thấy thất vọng. Dưới chân hắn bỗng xẹt ra tia điện, thân hình lao đi như thoi đưa, khi thì điểm, khi thì vỗ, lúc lại chộp, lúc lại bắt...
Thoáng chốc, hắn đã lướt qua giữa ba mươi sáu người này. Đợi đến khi hắn đứng vững, vị trí của ba mươi sáu người kia vẫn không hề thay đổi, nhưng tất cả đều đã tắt thở.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng Liệt.
Chỉ thấy Hoàng Liệt đứng cách đó không xa, cũng đang lặng lẽ nhìn hắn.

